Chợ giá – Giá dầu thế giới trong phiên giao dịch sáng ngày 13/03/2026 đã ghi nhận những tín hiệu hạ nhiệt đầu tiên sau chuỗi ngày tăng nóng kịch trần. Động lực chính cho sự sụt giảm này đến từ quyết định bất ngờ của Bộ Tài chính Mỹ khi cấp giấy phép 30 ngày cho phép các quốc gia thu mua lượng dầu thô và sản phẩm dầu mỏ của Nga hiện đang bị mắc kẹt trên biển.
Động thái này được coi là một bước đi chiến thuật nhằm bơm thêm tính thanh khoản cho thị trường đang bị bóp nghẹt bởi cuộc chiến tại Trung Đông, giúp giá dầu Brent lùi về ngưỡng 99,75 USD/thùng và dầu WTI giao dịch quanh mốc 94,85 USD/thùng.
Bước đi chiến thuật của Bộ Tài chính Mỹ và áp lực từ Nga
Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent khẳng định việc cấp giấy phép này là bước đi cần thiết để ổn định thị trường năng lượng toàn cầu vốn đang bị đảo lộn bởi cuộc chiến với Iran. Tuy nhiên, chuyên gia Yang An từ Haitong Futures nhận định rằng dù việc giải phóng lượng dầu Nga bị kẹt có thể xoa dịu tâm lý lo ngại ngắn hạn, nó vẫn không thể giải quyết được vấn đề cốt lõi là sự tê liệt của Eo biển Hormuz.
Thị trường đang nhìn nhận đây chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời khi mà các nguồn cung cấp ổn định từ Trung Đông vẫn đang bị chặn đứng bởi những diễn biến quân sự khó lường.

Nghịch lý giữa nỗ lực xả kho dự trữ và sự leo thang tại thực địa
Thông báo về dầu Nga xuất hiện ngay sau khi Bộ Năng lượng Mỹ xác nhận sẽ giải phóng 172 triệu thùng dầu từ Kho dự trữ chiến lược (SPR), một phần trong kế hoạch phối hợp khổng lồ 400 triệu thùng của Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA). Tuy nhiên, chuyên gia Tony Sycamore từ IG cảnh báo rằng sự cứu vãn từ IEA đã nhanh chóng bị lu mờ bởi sự tái leo thang của các rủi ro tại Trung Đông.
Trước đó, trong phiên giao dịch ngày thứ Năm, giá dầu đã vọt tăng hơn 9% lên mức cao nhất kể từ tháng 8/2022 sau khi các tàu chở dầu tại vùng biển Iraq bị tấn công trực diện. Lãnh đạo tối cao mới của Iran, Mojtaba Khamenei, đã khẳng định sẽ tiếp tục sử dụng Eo biển Hormuz làm đòn bẩy chống lại Mỹ và Israel, khiến hy vọng về một sự hạ nhiệt sớm trở nên xa vời.
Chiến lược ứng phó và các tuyến vận tải thay thế
Trong bối cảnh Eo biển Hormuz bị phong tỏa, các quốc gia khu vực đang ráo riết tìm kiếm những giải pháp thay thế để duy trì dòng chảy dầu mỏ. Oman đã thực hiện biện pháp phòng ngừa khi di dời toàn bộ tàu bè ra khỏi cảng xuất khẩu chính Mina Al Fahal, trong khi Saudi Arabia chấp nhận trả mức phí chênh lệch lớn để chuyển hướng các tàu chở dầu sang Biển Đỏ thông qua đường ống Đông-Tây.
Ở phía bên kia chiến tuyến, Iran vẫn duy trì một “khe cửa hẹp” khi cho phép một đến hai tàu chở dầu mỗi ngày đi qua, chủ yếu là hướng về phía Trung Quốc. Chiến thuật này vừa giúp Tehran duy trì nguồn thu tiền mặt, vừa giữ được đồng minh chiến lược lớn nhất của mình trong khi vẫn bóp nghẹt các lộ trình vận tải quốc tế khác.
Triển vọng bảo vệ hàng hải và rủi ro nguồn cung dài hạn
Để đối phó với tình trạng tê liệt vận tải, Bộ trưởng Scott Bessent cho biết Hải quân Mỹ cùng một liên minh quốc tế đang xem xét việc thiết lập các đội tàu hộ tống để bảo vệ thương thuyền qua eo biển khi điều kiện quân sự cho phép. Tuy nhiên, thực tế là các cảng dầu của Iraq đã hoàn toàn ngừng hoạt động sau các vụ tấn công bằng tàu chứa thuốc nổ, khiến áp lực lên nguồn cung vật chất vẫn cực kỳ nặng nề.
Sự kết hợp giữa nỗ lực điều tiết từ phương Tây và các hành động phá hoại tại thực địa đang tạo ra một kịch bản thị trường vô cùng mong manh, nơi mà mọi tin tức về nguồn cung dự trữ đều có thể bị xóa sạch bởi bất kỳ một hành động quân sự mới nào tại Vùng Vịnh.











